Live concert Truyện ngắn của Hà Anh Tuấn: trong trẻo và chân thành!

Video concert hà anh tuấn 2019

Bài hát buồn không xuất phát từ trái tim vui vẻ

Truyện ngắn 2019 có lẽ là live concert khác biệt nhất từ trước đến nay của Hà Anh Tuấn. Ngoài việc liều lĩnh giới thiệu hàng loạt sáng tác mới, chưa từng ra đĩa đơn, MV hay album trước đó thì đây cũng là chương trình có màu sắc trầm mặc nhất trong các live concert của Hà Anh Tuấn.

Hẳn nhiên, show rất khó tránh những màu sắc, thanh âm trầm buồn, bởi nhạc Phan Mạnh Quỳnh luôn mang những nỗi buồn quá sâu và quá dài của những cuộc tình không thành.

Hà Anh Tuấn đã khéo lên tinh thần cho khán giả thân thương của mình khi nói: “Những bài hát hay không xuất phát từ trái tim vui vẻ. Vậy nên đêm trung thu có hơi buồn thì hãy vui vẻ đón nhận nỗi buồn mà Hà Anh Tuấn mang lại”.

Với Hà Anh Tuấn, không có nhạc vui hay nhạc buồn, chỉ có nhạc hay. Anh luôn mang đến cho người hâm mộ của mình những bản nhạc hay trong trẻo, giàu chất thơ trên những hòa âm đẹp đẽ nhất.

Đó là phần mở màn “cổ tích giữa đời thường” khi Hà Anh Tuấn xuất hiện dưới ánh trăng và hòa giọng cùng năm bạn nhỏ ở Hội An trong ca khúc Thằng CuộiAi cũng có ngày xưa (Lê Thương – Phan Mạnh Quỳnh). Hà Anh Tuấn đã dành tặng 200 triệu đồng cho Trung tâm Bảo trợ nạn nhân chất độc da cam/Dioxin và trẻ em khuyết tật tỉnh Quảng Nam.

Từ đó cho đến nửa chương trình, cùng với ê-kíp cùa mình, Hà Anh Tuấn đã liên tục trình bày các ca khúc quen thuộc của Phan Mạnh Quỳnh: Nước ngoài, Hàn Mạc Tử (Trần Thiện Thanh) để dẫn đến Huyền thoại – một bài hát tưởng nhớ đến Hàn Mạc Tử của Phan Mạnh Quỳnh, Khi người mình yêu khóc cho đến cao trào một lèo năm sáng tác mới của Phan Mạnh Quỳnh trong album Truyện ngắn sắp phát hành của Hà Anh Tuấn: Có chàng trai viết trên cây, Xuân thì, Thương em, Cô gái và cây dương cầm An.

Với những màn song ca và đối đáp đáng yêu cùng Phan Mạnh Quỳnh, Hà Anh Tuấn đã thành công khi cho thấy Phan Mạnh Quỳnh chính là “viên ngọc quý” trong nhóm tác giả âm nhạc trẻ hiện tại. Và những nỗ lực mang gần bằng hết những nhạc phẩm hay, không dễ trình bày của Phan Mạnh Quỳnh vào một live concert đủ để thể hiện tình cảm, cách trọng người tài thường thấy nơi Hà Anh Tuấn.

Chân đi không nỡ, tay buông không đành

Nếu nửa chương trình đầu dành để giới thiệu những gì thuộc về Phan Mạnh Quỳnh, nửa chương trình sau là những “hot”, “hit” quen thuộc của thị trường.

Hà Anh Tuấn đã chọn những gì mà khán giả yêu thích nhất để không khí trở nên vui vẻ và tươi tắn hơn, đặc biệt là với sự xuất hiện của giọng ca cùng tuổi Giáp Tí – Hồ Ngọc Hà trong hai ca khúc Cứ yêu đi (Hứa Kim Tuyền) và Lặng thầm một tình yêu (Thanh Bùi – Dương Khắc Linh).

Và rồi khán phòng hình tròn với 2.000 chỗ ngồi của Nhà hát Hội An bỗng trở thành vầng trăng đêm rằm sáng rực, khi mọi người cùng giơ cao chiếc điện thoại bật sáng đèn để hòa vào những giai điệu được yêu thích nhất.

Hà Anh Tuấn luôn tự dẫn dắt chương trình với những cảm xúc riêng. Chỉ khác là lần này Tuấn nói nhiều hơn, đặc biệt là về tình cảm quá lớn mà khán giả dành cho mình vào thời điểm này.

Để có được ngần ấy “trái tim căng tràn cùng âm nhạc” sẵn sàng đi theo mình đến Hà Nội, Đà Lạt, Hội An hay bất kỳ nơi đâu, Hà Anh Tuấn đã mất đến 12 năm theo đuổi và chinh phục. Con đường đó bắt đầu vào năm 2007, sau khi chàng sinh viên Ngành hóa, “giọng ca ngoại đạo” Hà Anh Tuấn chiến thắng tại Sao Mai – Điểm hẹn 2006 với giải Triển vọng do khán giả bình chọn.

Hà Anh Tuấn đã luôn ghi nhớ khoảnh khắc ấy, tình cảm ấy của những khán giả yêu mến mình. Anh không quên những gì đã khiến khán giả dõi theo mình ngay từ những ngày đầu tiên, đó là những khúc ca mộc mạc mà sâu lắng từ những tác giả không hẳn thuộc hàng “best seller” của làng nhạc.

Nên Vài lần đón đưa, Tháng tư là lời nói dối, Tuyết rơi mùa hè, Dấu phố em qua, Chuyện của mùa đông… hát cùng guitar thùng dù được thổ lộ là “hát cho riêng mình” nhưng vẫn là những gì luôn được chờ đón trong mỗi live concert của Hà Anh Tuấn.

Đã hơn 12 năm, đã là một ngôi sao sáng của làng nhạc Việt nhưng “có một người vẫn vậy”, vẫn miệt mài chắt chiu thứ âm nhạc trong trẻo và đẹp đẽ nhất để ngần ấy con người đến với Truyện ngắn “chân đi không nỡ, tay buông không đành” dù đồng hồ đã báo nửa đêm…

Một số hình ảnh trong đêm diễn: